Đó là năm 2000, Stefanie (tên thân mật của Steffi Graf) nói với tôi là cha cô ấy chuẩn bị đến Las Vegas thăm chúng tôi. Hai ông bố gặp nhau là điều không thể tránh được. Đó là viễn cảnh bất an đối với Stefanie và tôi.
Peter Graf là một người tinh tế, sành điệu. Ông ấy thích nói đùa nhưng tôi thì chả cảm nhận được hết sự buồn cười vì thứ tiếng Anh khó nghe của ông. Ông ấy muốn tôi thích ông nhưng điều đó không dễ dàng vì tôi luôn căng thẳng. Tôi biết ông ấy lắm chứ, một dạng nóng tính, độc đoán như cha tôi, Mike Agassi.
Peter là một cựu cầu thủ bóng đá, một người mê quần vợt cuồng si, ông ấy bắt đầu cho Stefanie tập quần vợt từ khi cô ấy thôi mặc tã lót. Ông ấy còn dữ dằn hơn cha tôi ở điểm không bao giờ muốn dừng sự kiểm soát sự nghiệp và tài chính con gái mình, ông ấy đã ngồi tù 2 năm vì tội trốn thuế.
Cha tôi vốn không bao giờ thoải mái với người không nói tiếng Anh chuẩn, ông ấy cũng ít khi hòa nhập được với người lạ. Nhưng tôi cảm thấy bớt căng thắng khi cha tôi và Peter nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ thể thao bởi cả hai đều từng là vận động viên.
Điều tôi có thể đoán được đã xảy ra: Thay vì muốn xem đập nước Hoover nổi tiếng ở bang Nevada hay các show thoát y vũ ở Las Vegas, thứ Peter muốn thấy đầu tiên là chiếc máy bắn bóng gớm ghiếc mà cha tôi đã giúp tôi xây dựng sự nghiệp.
Cha tôi tự hào dẫn ông sui gia ra sân quần vợt ở vườn sau, lôi cái máy ra giữa sân và khởi động nó. “Ra đằng kia đứng”, ông ấn vào tay tôi cây vợt và chỉ ra giữa sân. Cái máy bắt đầu nhả bóng và tôi đập bóng một cách giận dữ trong sự hít hà thán phục của Peter.
Cha tôi vặn công tắc chiếc máy lên nấc tiếp theo, gần như 2 trái bóng cùng bay ra một lúc và tôi không có thời gian để đánh cú thứ hai. Peter bắt đầu gắt gỏng, ông ta giằng lấy cây vợt, đẩy tôi sang một bên. “Phải đánh thế này. Cậu không bao giờ có được cú cắt bóng kiểu này. Đây là cú đánh tôi đã dạy con gái tôi”.
Mặt cha tôi tím lại. Ông tiến đến lưới và hét lên: “Cú cắt đấy chẳng hay ho gì. Nếu Stefanie có cú này thì nó đã khá hơn”. Cha tôi cầm vợt thực hiện cú back-hand bằng hai tay ông đã dạy tôi. Sau đó, cả hai kéo nhau ra một góc sân. Trong khi đánh bóng, tôi nghe thấy Peter đề cập đến các đối thủ của tôi, Sampras và Rafter. Đổi lại, cha tôi nói đến Seles và Davenport, các đối thủ của Stefanie.
Dừng tay vợt, tôi nhìn thấy cha tôi thủ thế như một tay boxing. “Tôi cũng từng đánh box, tôi sẽ knock-out anh”, Peter hét lên. Sau đó, ông già 63 tuổi này cởi áo ra và nói với cha tôi, 69 tuổi: “Nhìn tôi đây này. Vẫn còn ngon lắm. Tôi cao hơn ông và với những cú thọc tay, đố ông lại gần được”.
“Anh nghĩ thế hả? Lại đây, tôi với anh”, cha tôi hét lên. Trước khi một trong hai người tung nắm tay ra, tôi kịp nhảy vào giữa, đẩy họ ra xa nhau. Mắt cha tôi giãn ra còn ngực Peter túa đầy mồ hôi. Khi họ đứng cách xa nhau, tôi mới quay lại tắt chiếc máy và chúng tôi bước ra khỏi sân.
Về nhà, Stefanie hôn tôi và hỏi mọi chuyện thế nào. “Anh sẽ kể với em sau”, tôi mệt mỏi với lấy chai tequila trên tủ.
Đinh Hiệp (lược dịch)