Trong khi đám bạn cùng lứa đều tay bế tay bồng thì tôi vẫn một mình. Hay như cách nói thông thường là tôi đã trở thành “bà cô”.
Thời sinh viên, tôi cũng có nhiều anh bao quanh. Nhưng tôi cương quyết tập trung vào việc học. Nên với các anh săn đón, tôi luôn tỏ thái độ lạnh lùng và cảnh giác. Cứ thế, tốt nghiệp đại học, tôi vẫn không mảy may động lòng trước một ai. Có thể tôi chưa gặp một nửa của mình. Mặt khác, tôi muốn lập gia đình khi đã có cuộc sống vật chất ổn định. Vả lại nhìn gia cảnh của bạn bè, tôi đâm ngại lấy chồng. Đứa thì sống chật vật nghèo khó, con cái nheo nhóc. Đứa khác lấy chồng giàu thì chồng có vợ bé hay bồ nhí...
Tốt nghiệp loại giỏi, tôi được nhận vào một công ty lớn. Làm việc trong môi trường năng động, tôi có cơ hội chứng tỏ năng lực của mình nên thăng tiến vù vù. Hết trưởng nhóm đến phó rồi trưởng phòng trẻ nhất công ty. Công việc cứ cuốn tôi theo những dự án, những chuyến công tác nước ngoài dài ngày, rồi học MBA... Cứ thế, cuộc sống tất bật khiến quỹ thời gian dành cho việc tìm kiếm nửa kia của tôi co lại.
|
"Với tôi, sống một mình cũng rất thú vị. Tôi được tự do làm những gì mình thích. Tôi chưa bao giờ có cảm giác cô đơn"
|
Theo đánh giá của nhân viên và đồng nghiệp, tôi thông minh và năng động. Theo cảm nhận riêng, tôi hòa đồng, được cấp trên tin tưởng, cấp dưới kính trọng. Tuy vậy tôi vẫn nhận ra một điều, đó là với những cô gái muộn chồng như tôi, ánh mắt của mọi người vẫn có cái gì đó thiếu thiện cảm và nghi ngờ, đôi khi soi mói...
Khi mọi chuyện ổn thì không sao. Nhưng khi công việc trắc trở, tôi nóng giận tí chút, trách cứ nhân viên... thì y như rằng tôi có thể nghe tiếng xì xào cố ý: “Sếp hôm nay lại lên cơn khó ở rồi!”, “Thiếu cân bằng âm dương là vậy đó!”... Thật chua xót, không lẽ lại đi cãi lý hay thanh minh?
Mỗi khi về nhà tôi phải đối mặt với ba mẹ, người thân. Nào là thúc giục rồi năn nỉ, dỗ dành ngon ngọt. Hết người này đến người kia tranh nhau làm bà mai ông mối. Các cụ thường xuyên tổ chức những buổi gặp gỡ, ra mắt... Sợ họ buồn, tôi vui vẻ làm tốt vai trò của mình nhưng không có kết quả. Mặc dù hơn một lần tôi phải giải thích đến mỏi miệng là chuyện của tôi để tôi tự quyết định. Tôi sẽ lấy chồng khi gặp người phù hợp. Nhưng mẹ tôi không chịu, bà nói bà xấu hổ khi có người hỏi thăm tôi.
Rồi bà khóc lóc, nói chẳng cần tôi làm to làm lớn gì, chỉ cần tôi có chồng. Bực mình, tôi nói nếu mẹ muốn, con sẽ quơ đại một thằng nào đó rồi ba bảy hăm mốt ngày sẽ lừa chồng ngoại tình rồi ra tòa ly dị, rồi con cái bơ vơ, lêu lổng thành đứa mất dạy, ăn bám vào ông bà nhé... Thế là mẹ tôi sợ, giảm dần chiến dịch “tuyển phu” cho tôi.
Sau bố mẹ lại đến bạn bè. Hết anh A đến chị B lên kế hoạch “bắc cầu”. Tôi tuyên bố nếu còn nhắc chuyện chồng con, tôi sẽ bỏ về ngay lập tức, lần sau không thèm tới chơi nữa. Thế đám bạn mới chịu buông tha.
Với đồng nghiệp và nhân viên cơ quan, trong một lần bắt gặp họ đang “bình” mình, tôi nửa đùa nửa thật hỏi: “Có ai làm ơn chỉ cho tôi biết việc tôi chưa có chồng ảnh hưởng thế nào đến tiến độ công việc không?”. Tất cả đều im re. Tôi tấn công tiếp: Vậy thì từ nay về sau làm ơn đừng quay trở lại đề tài này nữa nhé!”. Từ đó tôi mới được yên.
Những ngày cuối tuần, tôi cùng đám “bà cô” quen trên mạng tụ tập cà phê, ăn uống, bù khú... Lâu lâu kéo nhau du lịch một chuyến. Trở về lại cuốn vào vòng xoáy công việc, chẳng còn thời gian đâu buồn bã hay nghĩ ngợi.
“Cái gì phải đến thì sẽ đến!”. Nếu gặp người phù hợp, tôi sẽ lấy làm chồng. Còn bây giờ tôi rất mong mọi người hãy để những “bà cô” như chúng tôi được sống cuộc sống mà chúng tôi lựa chọn!
|
Gái “băm” có tim... đá hoa cương!
Tôi là một cô gái đã bước vào tuổi “băm” hơi... nhuyễn nhưng vẫn “mình ên”. Tuy tôi có vẻ ngoài trẻ hơn tuổi và đang làm việc ở môi trường toàn đàn ông nhưng không vì thế mà nguy cơ... ế giảm đi. Ngược lại, môi trường này còn đem đến cho tôi những rắc rối thay vì lợi thế như nhiều người vẫn nghĩ.
Câu lạc bộ thể hình nơi tôi làm có đủ lứa tuổi, đủ thành phần xã hội, từ trẻ đến... hơi già, từ sinh viên, công nhân đến giám đốc, doanh nhân... Trong thế giới hạn hẹp toàn cánh mày râu ấy, tôi như bông hoa lạc giữa rừng gươm, tuy không lắm hương sắc nhưng vẫn được dành cho nhiều ưu ái từ... kho vũ khí vốn rất galăng. Họ xem tôi như bạn, như chị hoặc như em gái thân thiết. Họ chuyện trò, tâm sự, tin tưởng nhờ tôi tư vấn đủ chuyện, kể cả những chuyện liên quan đến... bạn gái.
Vào những ngày đặc biệt như 8-3... tôi nhận được rất nhiều quan tâm từ tập thể ấy. Điều đó khiến tôi ấm lòng, nhưng đồng thời cũng chạnh lòng khi nghĩ đến việc mình vẫn cô đơn giữa những người khác phái đáng yêu như thế.
Cần nói rõ, đáng yêu chứ không phải dễ yêu! Tuy không cầu toàn nhưng tôi rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm, ở tuổi này tôi không cho phép mình nhẹ dạ hoặc quá lãng mạn. Những người muốn đến với tôi trong số học viên không phải là ít nhưng đa số đều... có vấn đề. Phần lớn nhỏ tuổi hơn hoặc đã có gia đình, hiếm hoi lắm mới gặp người cùng trang lứa vẫn còn “ở không” nhưng... lạc điệu về cá tính.
Ban đầu tôi bình thản và kiên nhẫn chờ đợi với niềm tin chắc chắn sẽ có một ngày “người ấy” của tôi xuất hiện, nhưng ngày đó cứ mãi xa... Ở nhà, mẹ và các chị cứ sốt ruột nhắc nhở, hối thúc. Còn ở chỗ làm cũng có những lời bóng gió nửa đùa nửa thật: “Thời buổi... khó khăn mà út kén quá!”, “Em mà không gật đầu là cuối năm anh cưới vợ đó!”...
Tôi vẫn cười tươi và tỏ ra bình thản trước tất cả nhưng thật lòng không tránh khỏi có lúc hoang mang, dao động. Nhìn mấy “phi công trẻ” lượn quanh, tôi thầm nghĩ: hay cứ làm “máy bay bà già” đại một phen, còn hơn mang tiếng... ế? Nhưng rồi nghĩ lại tôi thấy mình không đủ tự tin và lãng mạn để chấp nhận một mối tình (chứ chưa nói đến hôn nhân) so le như thế.
Còn với mấy chàng lớn tuổi có chút thành đạt, sau họ là gia đình đang bình yên, làm sao tôi có thể làm kẻ “phá chùa phá miễu”? Hơn nữa, nhiều khả năng tôi chỉ là món “chả” hoặc “phở” cho ai đó đang tạm thời chán... “cơm”!
Đó là những lý do khiến tôi vẫn đi về lẻ bóng dù dưới mắt mọi người tôi đang phung phí những cơ hội quý báu còn sót lại. Nhỏ bạn thân có lần nói thẳng: “Yêu là không được so đo tính toán, cứ để tình cảm tự nhiên dẫn dắt. Còn mày đi tìm tình yêu bằng cái đầu lạnh như đá thì sao có kết quả?”. Tôi không biết bạn tôi nói đúng sai nhưng hiện giờ nó đã chồng con đề huề chứ không như tôi...
Một lần nữa tôi lại phân vân tự hỏi: phải chăng tôi đã quá lý trí trong tình cảm như bạn nói, đã “băm” lại còn có trái tim... đá hoa cương?
Út Mi
|
Duy Thảo/ Tuổi Trẻ