* Bác sĩ làm trong bệnh viện được lập phòng khám tư
Một trong những quy định khiến nhiều đại biểu QH đòi hỏi ban soạn thảo phải làm rõ hơn khi thảo luận tại tổ về Dự luật Vệ sinh an toàn thực phẩm (VSATTP) chiều hôm qua 23.11 là trách nhiệm quản lý nhà nước về lĩnh vực này.
Theo điều 52 dự luật, Chính phủ thống nhất quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm. Bộ trưởng Bộ Y tế có trách nhiệm giúp Chính phủ thực hiện thống nhất quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm và chịu trách nhiệm về an toàn của sản phẩm thực phẩm đối với sức khỏe nhân dân. Các bộ trưởng bộ quản lý chuyên ngành thực hiện các nhiệm vụ quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm theo sự phân công của Chính phủ, phù hợp với chức năng, nhiệm vụ của mình theo các quy định của pháp luật...
Tổng bí thư Nông Đức Mạnh (ĐB Thái Nguyên) cho rằng hiện có nhiều ngành tham gia quản lý an toàn thực phẩm nhưng mỗi ngành có phạm vi nhất định, vì thế dẫn đến tình trạng nếu làm được thì tốt nhưng nếu không thì trách nhiệm lại chưa rõ. “Cuối cùng phải có một người đứng ra đôn đốc, kiểm tra, xử lý. Luật phải nói rõ được cái này thì mới quản lý được, và đây là khâu khó nhất”, Tổng bí thư bày tỏ.
Chung chung chưa rõ trách nhiệm
Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của QH Nguyễn Văn Thuận (Quảng Nam) phát biểu: “Vấn đề lớn nhất là trách nhiệm trong quản lý nhà nước về VSATTP, luật chưa giải quyết được. Đọc tất cả các điều thì toàn nói chung chung, trách nhiệm không rõ ràng, không biết nắm ai”. Theo đại biểu Nguyễn Văn Thuận, liên quan tới quản lý VSATTP có ba nhóm gồm cơ quan quản lý nhà nước, doanh nghiệp và người sản xuất. Ông Thuận cho rằng, để quản lý có hiệu quả, luật phải có các quy định cụ thể về trách nhiệm của từng nhóm. “Cơ quan quản lý nhà nước thì quy định rõ Bộ Y tế phải làm gì và chịu trách nhiệm gì, Bộ Công thương làm gì và chịu trách nhiệm gì”...
Đại biểu Nguyễn Văn Phát (Thanh Hóa) góp ý: “Phải phân định rõ các quá trình, công đoạn để có quy định và gắn trách nhiệm của từng cơ quan quản lý, không thể để luật nói Chính phủ thống nhất quản lý rồi phân cho các bộ. Ông nào cũng chịu trách nhiệm, cuối cùng chẳng ai chịu trách nhiệm cả”. Ông Phát cho rằng phân công rõ trách nhiệm từng bộ nhưng luật phải quy định một “ông” là tổng chỉ huy và đề xuất: “Bộ Y tế là cơ quan tổng chỉ huy”. Chủ nhiệm Ủy ban An ninh quốc phòng của QH Lê Quang Bình chung quan điểm: “Thống nhất là để Bộ Y tế làm đầu mối giúp Chính phủ”.
Đại biểu Trần Việt Hưng (Hòa Bình) có suy nghĩ riêng: “Mọi biện pháp quản lý không bằng nâng cao ý thức của người tiêu dùng”.
Đề nghị cấm thức ăn đường phố
Dự luật đưa ra các quy định rất chặt chẽ về điều kiện bày bán thực phẩm, thức ăn đường phố như phải xa cống rãnh, bãi rác và các nguồn gây ô nhiễm khác, dụng cụ ăn uống, chứa đựng thực phẩm phải được rửa sạch, khử trùng trước khi sử dụng; có phương tiện che nắng, mưa, bụi bẩn và côn trùng; có đủ nước sạch dùng cho việc chế biến và vệ sinh ăn uống...
Tuy nhiên, đại biểu Lê Quang Bình cho rằng các quy định này khó đi vào cuộc sống. “Đường của mình không có bụi thế nào được. Quy định như thế là rất tốt, rất chặt nhưng như nước ta hiện nay là không khả thi”, ông Bình nói. Đại biểu Trần Việt Hưng chia sẻ: “Toàn những cái lý thuyết, đề nghị bỏ đi”. Theo ông Hưng: “Tốt nhất là cấm hẳn thức ăn đường phố”.
|
Bác sĩ làm trong bệnh viện được lập phòng khám tư
Sáng qua 23.11, Quốc hội (QH) biểu quyết thông qua Luật Khám chữa bệnh, Luật Người cao tuổi, Luật Dân quân tự vệ và Luật Viễn thông. Ngoại trừ Luật Dân quân tự vệ có hiệu lực từ 1.7.2010, các luật còn lại có hiệu lực từ ngày 1.1.2011.
Điều 6 Luật Khám bệnh, chữa bệnh cấm: cán bộ, công chức, viên chức y tế thành lập, tham gia thành lập hoặc tham gia quản lý, điều hành bệnh viện tư hoặc các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh được thành lập và hoạt động theo Luật Doanh nghiệp và Luật Hợp tác xã, trừ trường hợp được cơ quan nhà nước có thẩm quyền cử tham gia quản lý, điều hành tại các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có phần vốn của Nhà nước. Báo cáo giải trình của Ủy ban Thường vụ (UBTV) QH giải thích, quy định như vậy cán bộ, công chức, viên chức y tế được phép thành lập phòng khám tư và được phép làm việc ngoài giờ tại các cơ sở khám chữa bệnh tư theo hợp đồng.
Ngoài ra, điều 6 của luật liệt kê một loạt các hành vi khác bị cấm trong khám bệnh, chữa bệnh như cấm đưa, nhận, môi giới hối lộ; cấm từ chối hoặc cố ý chậm cấp cứu người bệnh; cấm người hành nghề bán thuốc cho người bệnh dưới mọi hình thức, trừ bác sĩ đông y, y sĩ đông y, lương y và người có bài thuốc gia truyền; cấm quảng cáo không đúng với khả năng, trình độ chuyên môn hoặc quá phạm vi hoạt động chuyên môn được ghi trong chứng chỉ hành nghề, giấy phép hoạt động, lợi dụng kiến thức y học cổ truyền hoặc kiến thức y khoa khác để quảng cáo gian dối về phương pháp chữa bệnh, về thuốc chữa bệnh.
Xuân Toàn
|
Xuân Toàn