Chuyện xảy ra ở sân bay Charles De Gaulle-Paris. Trong khi chờ đến phiên làm thủ tục nhập cảnh, một hành khách Việt Nam đã giẫm lên vạch sơn phía trước hàng người. Một nhân viên cửa khẩu lịch sự nhưng nghiêm khắc lập tức yêu cầu người này lùi lại đúng nơi quy định. Mọi việc rất nhanh, bình thường, hầu như không gây chú ý cho bất cứ ai, nhưng bộc lộ một điều quan trọng: những thói quen xấu hằng ngày sẽ đưa người ta tới những hành động sai mà chính mình cũng không hề để ý.
Vượt qua các vạch quy định là chuyện gần như có thể bắt gặp ở khắp nơi ở nước ta vào bất cứ giờ giấc nào, trong vô số trường hợp, mà dễ thấy nhất là trên đường phố. Khi đèn đỏ bật lên ở các trụ đèn giao thông, không phải người đi đường nào cũng dừng lại đúng chỗ trước các vạch sơn. Rất nhiều người cố tình chạy lố, cán lên vạch sơn, một số khác còn phóng hẳn lên phía trước cả thước, hẳn để "xí phần" chạy đầu, khi đèn xanh bật lại. Vì vượt quá xa nơi cần dừng, họ đã không còn nhìn thấy đèn, và khi đèn trở lại màu xanh, họ vẫn cứ án binh bất động, cho đến lúc những người phía sau bấm còi, họ mới cho xe chạy.
Tại sao cứ phải cán lên các vạch sơn trong khi chúng ta hoàn toàn có thể dừng đúng chỗ? Phần đường bị lấn hầu như chẳng đáng gì, chẳng giảm được giây đồng hồ nào, và trong nhiều trường hợp, rõ ràng chẳng phải để tranh chấp với bất kỳ ai, thế nhưng chúng ta vẫn cứ nhất định phải lấn lên. Có bao giờ chúng ta tự hỏi vì sao?! Vì sao chỉ với khoảng cách một gang tay nhưng chúng ta vẫn không thể tạo được phản xạ văn minh là biết dừng đúng chỗ? Vì sao chúng ta cứ tập cho mình tính xấu không tôn trọng những quy định đặt ra nhằm bảo vệ chính mình, với tư cách là một thành viên của xã hội?
Thói quen xấu của người này không thể không va chạm với thói quen tốt của người khác. Rất nhiều những người dừng xe trước đèn đỏ đúng quy định đã bị chính những người muốn vượt đèn đỏ thúc xe vào lưng với câu quát mắng: "Ai biểu ngừng lại làm gì?!". Cũng không ít trường hợp những người ở phía trước trong khi tiếp tục chờ đèn xanh mới khởi động xe đã bị những người phía sau thúc còi riết róng hoặc lườm nguýt một cách đầy khó chịu, như đã làm một điều gì sai trái.
Ai cũng muốn sống ở đô thị, nhưng không phải ai cũng biết tôn trọng những quy định dành cho dân đô thị. Mà nếu không tập được những thói quen, những phản xạ cần thiết của người dân đô thị, có lúc chúng ta sẽ gặp những bất ngờ, bởi chính những hành vi quen thuộc hằng ngày của mình...
... Giống như người đã giẫm lên vạch sơn ở sân bay Charles De Gaulle.
Camera